12 CON GIÁP

CON MÈO VÀ HAI MỤ PHÙ THUỶ
(Truyện cổ Pháp)
Ngày xưa , có một cô gái ngoan và xinh đẹp . Cô có một bà dì ghẻ ác ngh iệt chẳng muốn điều gì tốt lành cho cô . Cô tên là An- na-ic .Cha cô yêu thương cô , nhưng bà vợ ông cố tìm hết cách để làm cho ông cũng ghét cô . Một hôm, bà ta đến gặp bà chị gái là một mụ phù thuỷ để hỏi ý kiến làm thế nào tống khứ được An-na-ic .
-Được rồi ! Mụ phù thuỷ bảo bà ta , đây là một cái bánh ngọt tự tay tôi làm , cô cứ đem cho con bé ấy ăn ; nó ăn xong bụng sẽ phình trướng như bụng đàn bà chửa , va thế là ø cha nó buộc phải tin những điều cô nói về hạnh kiểm xấu xa của con gái ông ta.
Bà dì ghẻ ác nghiệt quay về nhà với cái bánh ngọt của mụ phù thuỷ . An-na-ic cầm lấy bánh ăn . Ít lâu sau , bụng cô phình lên đến nổi ai trông thấy cũng tưỡng là cô có chữa . Ông bố liền bỏ An- na-ic vào trong một cái thùng to rồi đem thả ra ngoài biển , phó mặc cho trời đất . Chiếc thùng va phải đá , vỡ tung , An- na-ic chui ra , không bị thương tích gì , và thấy mình ở trên một hòn đảo khô cằn , cô cứ nghĩ là đảo hoang , cô nướng náu trong một cái hang . Khi đủ ngày đủ tháng , cô đẻ ra … một chú mèo con . Cô đau đớn biết chừng nào khi nhìn thấy cái sinh vật cô vừa cho ra đời ; xong cúôi cùng cô đành cam chịu và nói :
-Vì đó là ý muốn của Thượng Đế !
Và cô nuôi nấng , chăm sóc con mèo con như nuôi nấng chăm sóc một đứa trẻ vậy .
Rồi một hôm , cô đang khóc lóc than thân trách phận , thì rất đỗi ngạc nhiên nghe thấy con mèo cất lên tiếng nói , tiếng nói của người , và bảo cô như thế này :
-Mẹ ơi , mẹ đừng buồn , bây giờ đến lượt con sẽ chăm sóc mẹ , và ở đây con sẽ không để cho mẹ thiếu thốn thứ gì cả .
Và con mèo nhặt lấy cái túi ở trong một xó hang , khoác túi lên vai và ra đi . Nó đi ngang dọc khắp đảo , phát hiện thấy một toà lâu đài và bước vào . Nó hỏi xin bánh , thịt , rượu , và người ta không dám từ chối nó , vì thấy lạ lùng quá . Nó nhét đầy các thứ vào trong túi của nó và nó ra đi . Sau đó , cứ hai ngày nó lại đến toà lâu đài một lần và lần nào nó cũng quay về với cái túi đầy ắp các thứ , khiến mẹ nó ở trong hang chẳng còn thiếu thứ gì .
Một bữa kia , chủ nhân toà lâu đài xảy ra một cuộc cải cọ trên đường , vì rơi mất giấy tờ , nên bị tống giam vào nhà tù . Ngày hôm sau , con mèo đến nhà tù và xin đựơc gặp chàng quý phái .
-Thưa ngài , ngài đã nuôi nấng hai mẹ con tôi từ ngày chúng tôi ở trên hòn đảo của ngài , và để tỏ lòng tôi đã cứu ngài ra khỏi nhà tù và giúp ngài tìm lại giấy tờ , nếu ngài vui lòng hứa với tôi là sẽ cưới mẹ tôi làm vợ .
-Cưới một con mèo cái làm vợ à , ta là một con người ngoan đạo ! Sao mi dám đề nghị với ta điều đó ?
-Tôi sẽ để cho ngài đến ngày mai để suy nghĩ .
Hôm sau con mèo trở lại , mang theo đầy đủ giấy tờ của chàng quý phái , giơ ra cho xem và nói :
-Giấy tờ của ngài đây; ngài hãy hứa là cưới mẹ tôi đi , tôi sẽ trả lại cho ngài , hơn nữa còn làm cho ngài được thả ra khỏi nhà tù ngay lập tức .
Người tù hứa , và chàng được trả lại tự do .
Mẹ con mèo có bà mẹ đỡ đầu là một phù thủy nên biết rõ mọi chuyện . Bà tìm đến cô , lúc con mèo đi vắng , và nói với cô như sau :
-Các giấy tờ của chàng thanh niên quý phái đã được trả lại cho chàng rồi , và chàng hứa lấy con làm vợ . Khi nào con mèo về nhà , con hãy lấy một con dao và mổ bụng nó ra , đừng do dự , vì ngay lập tức nó sẽ trở thành một chàng hòang tử đẹp trai , còn bản thân con sẽ trở thành một nàng công chúa nhan sắc tuyệt vời . Còn ta , ta sẽ gửi đến cho con năm chục chàng hiệp sĩ đẹp trai để làm đoàn tuỳ tùng .
Khi con mèo trỡ về , mẹ nó liền lấy dao mổ bụng nó ra . Ngay lập tức , nó hoá thân thành một chàng hoàng tử đẹp trai ăn mặc cực kỳ lộng lẫy , còn mẹ nó thì trở thành một nàng công chúa nhan sắc tuyệt trần . Năm mươi chàng hiệp sĩ cũng vừa tới , và một cỗ xe ngựa đẹp trang hoàng rực rỡ từ trên trời hạ xuống . Hoàng tử và công chúa lên xe và đến toà lâu đài , có năm mươi chàng hiệp sĩ đi theo .
Chàng thanh niên quý phái đang đứng ở cửa sổ nhìn thấy đoàn người ngựa sang trọng mà chàng chưa hề quen biết kia kéo đến , thì hết sức ngạc nhiên . Chàng vội vàng bước xuống để đón tiếp . Hoàng tử cầm tay công chúa tiến đến , vàgiới thiệu nàng bằng những lời như sau .
-Đây là mẹ tôi mà ngài đã hứa với tôi sẽ lấy làm vợ .
Đám cưới được tổ chức ngay tức thì . Rồi họ đi đến nhà người cha An-na-ic . Ông nhận ra con gái ngay , tỏ ra vui mừng khôn xiết được gặp lại con , và ôm hôn con âu yếm . Còn bà dì ghẻ thì vô cùng tức tối ; xong bà ta vờ vĩnh cũng muốn ôm hôn cô . Nhưng hoàng tử hét lên bảo :
-Aáy chớ ! bà , bà không được ôm hôn mẹ tôi đâu ! mà bà sẽ được thưởng phạt xứng với tội của bà .
Người ta nhóm một giàn thiêu lớn , rồi quẳng vào đấy bà dì ghẻ với con gái của bà , và cả mụ phù thủy .


CON MÈO BA TƯ
(truyện cổ Ba Tư)
Ngày xưa có một chàng trai tên là Ecban . Chàng thông minh , cần cù , nhưng sống đơn độc , và trên đời này chẳng có người nào quan tâm tới chàng , trừ bà mẹ già . Nhà họ chẳng có gì , nghèo đến mức nhiều ngày nếu ăn buổi trưa thì buổi tối phải nhịn , hoặc nếu ăn tối thì sáng
hôm sau chẳng có gì cả . Ecban làm việc vất vả nhưng chẳng kiếm được bao nhiêu , và họ sống hết sức đói khổ .

Ở thành phố nơi hai bà mẹ con chàng sống người ta hay nhắc tới xứ Casmia . Mọi người nói rằng trên thế giới không có nơi nào bằng Casmia . Ở đấy cả đàn ông lẫn đàn bà đều thảnh thơi , hạnh phúc suốt ngày đêm tiệc tùng ca hát , không ai biết nghèo đói , buồn khổ là gì . Ở đấy cũng không ai đau yếu bệnh tật , không ai phải chịu cảnh lạnh lẽo hoặc nóng nực . Các đường phố được lát bằng những tấm vàng hoặc bạc , còn dưới sông thay cho cát là những viên ngọc lấp lánh .
Người nghe nói thế cũng đều thở dài nghĩ bụng: “chà , nếu đến được Casmia thì hay quá
! ” chàng trai Ecban của chúng ta cũng từng mơ ước nhiều về vùng đất kỳ lạ này , luôn nghĩ đến việc tới đó để lấy một vài tảng vàng lát đường hoặc ít viên ngọc dưới dòng sông Casmia mang về cùng mẹ sống hạnh phúc trọn đời .

Một buổi sáng tỉnh dậy , Ecban thấy trong nhà không có cả mẫu bánh mì khô , mà đến trưa cũng chẳng biết lấy gì ăn . Chàng cảm thấy thật xấu hổ và nhục nhã . Chàng cầm lấy chiếc gậy và nói với mẹ :
-Chào mẹ , con đi đây !

-Đi đâu ? – bà mẹ hỏi

-Tới Casmia

-Con điên rồi sao ? Làm thế nào con tới đó được ?
-Con sẽ tới đó bằng quyết tâm con đang mang trong lòng – chàng đáp rồi kiên quyết lên đường .
Ecban ra khỏi thành phố và cứ nhằm hướng Casmia mà đi . Khi ngang qua thảo nguyên , chàng gặp những người chăn gia súc . Thấy thằng bé nhỏ , mà chiếc gậy cầm tay lại to gấp đôi người chàng , họ bèn hỏi :
-Này , chàng trai , đi đâu mà vội vã thế ?
-Tôi đi đến Casmia !
Những người chăn thú nghe thế phá lên cười :
-Casmia không phải là ngôi nhà bố mẹ , muốn đến lúc nào thì đến . Thế anh mang theo gì ?

-Không mang theo gì cả !
-Anh có bao nhiêu tiền ?
-Không có đồng nào .
-Thế anh định làm gì ở đó ?
-Tôi không biết .
-Hỏi gì anh cũng nói không biết , không có . Này anh bạn thân mến , không tới Casmia

được đâu . Hãy ở lại đây chăn súc vật với chúng tôi tốt hơn .
-Không ! –Ecban đáp .
Chàng nhất định không chùn bước và đứng dậy lên đường đi tiếp .
Chàng đi được một chốc thì có đàn lạc đà chở hàng đuổi kịp . Người cầm đầu đàn lạc đà thấy Ecban liền gọi đến hỏi :
-Này con trai , đi đâu đây ?
-Tới Casmia .
-Tên con là gì ?
-Ecban (1)
(1): Ecban tiếng Ba Tư nghĩa là hạnh phúc
Ông kia thấy thích tên , hỏi tiếp :
- Nhưng từ đây tới đó hàng nghìn dặm , con đi bộ được không ?
-Cách này hay cách khác thế nào tôi cũng đến được – Ecban đáp .
Ngẫu nhiên đàn lạc đà cũng trên đường tới Casmia . Ông kia nói với Ecban :
-Con có vẽ là một chàng trai thông minh .Ta sẽ cho con đi theo tới Casmia . Nói rồi ông ta ra lệnh đặt chàng lên lưng một con lạc đà rồi cả đàn đi tiếp .
Cuối cùng Ecban cũng tới được Casmia . Chàng đi lang thang trong thành phố , rất ngạc nhiên khi không thấy vàng bạc trên đường , không thấy kim cương và ngọc dưới sông mà chỉ thấy cát bình thường . Cứ thế tiếp tục đi trên phố cho đến tối mịt , bụng đói cồn cào .
-Lạ thật đấy – chàng lẩm bẩm . –Người ta nói ở đây không ai phải đói , thế mà lúc này mình đang sắp chết vì không có cái ăn
Cuối cùng chàng đứng lại bên một ngôi nhà . Chàng đứng đó mắt mờ vì đói , hai chân không vững suýt ngất xỉu . Ngồi xuống một chiếc ghế dài trước nhà , chàng thầm than thân trách phận : “Mình vất vả tới nước này để chịu cảnh thế này đây . Giá thì gió nhất bỗng mình đưa về quê nhà thì hay quá !liệu có bao giờ mình được thấy lại quê hương , được gặp lại người mẹ già yêu quý nữa không ? ”
Cứ thế chàng than khóc một mình rất lâu . Đúng lúc ấy có một người đầu bếp sống trong ngôi nhà đó đi chợ về . Thấy Ecban ngồi cạnh cửa , ông ta hỏi :
-Này anh kia , anh cần gặp ai ?
-Không cần gặp ai cả , đơn giản là tôi mệt ngồi đây nghỉ một chốc .
-Nếu thế thì đứng dậy và đi nơi khác . Đây không phải là chỗ cho hạng người lang thang như anh !- người đầu bếp quát to .
Ecban đứng dậy một cách miễn cưởng . Tưởng chàng sẽ bỏ đi , ông đầu bếp bước vào nhà . Một chốc sau mở cửa nhìn ra , ông ta vẫn thấy chàng ngồi đấy
-Anh kia không hiểu tôi nói gì sao ? – ông ta lại quát . – tôi đã bảo anh đi khỏi đây ngay cơ mà !Đi ngay , nếu không tôi đỗ nước rữa bát lên đầu bây giờ .
Nghe tiếng ông chủ nhà đi lại .Ông là người tốt bụng và cao thượng .
-Có chuyện gì vậy ? – ông hỏi
- Thưa ông , anh chàng lang thang này đến đây ngồi , tôi đuổi vẫn không chịu đi nơi khác ! – người đầu bếp nói .
Ông chủ nhìn Ecban nói , đoán biết chàng là người nước ngoài tới . Ông hỏi :
-Con từ đâu tới , con trai ? Ecban nói tên đất nước mình .
-Tên con là gì
- Ecban
- Tên của con đẹp lắm . Thế con tới đây làm gì ?
- Thề có đức chúa Ala – Ecban đáp .- ở nhà tôi nghe nói Casmia là một vùng đất kỳ diệu , nơi không có đói khổ buồn rầu , nơi các đường phố được lát bằng vàng thỏi , dưới bờ sông không phải cát mà là kim cương và ngọc . Thế là tôi tới đây định lấy một ít đem về .
Ông chủ nghe xong cười to :
-Chắc con đã lấy được mấy túi to rồi nhỉ ?
Ông thấy thương hại cho chàng trai ngây thơ , cuối cùng bảo chàng vào nhà mình :
-Hãy đứng dậy đi vào nhà .Ở Casmia này cũng phải lao động vất vả mới kiếm được vàng
. Ta đồng ý nhận con vào nhà ta với điều kiện con phải làm việc .Tất nhiên ta sẽ giao cho con công việc nhẹ nhàng để con có thể làm được mà không vất vả lắm . Con sẽ là người giúp việc cho ông đầu bếp này của ta .
Nghe vậy , Ecban rất vui mừng , và từ hôm đó bắt đầu vụ việc cho ông đầu bếp . Ngay từ lúc mới gặp , ông này đã ghét chàng nên bây giờ luôn tìm cách bắt chàng làm những công việc nặng nhọc , bẩn thỉu nhất . Lúc thì sai thông lò , lúc sai rửa bát , bổ củi , mà phải bổ làm sao các thanh củi đều nhau như một . Một ngày hai lần chàng phải quét dọn sạch sẽ tất cả các phòng . Ecban cố làm tốt các việc được giao , thế mà ông đầu bềp vẫn không hài lòng . Ông ta luôn mịêng nói :
-Mày là đồ lười , chỉ biết ăn và ngủ thôi chứ việc thì chẳng chịu làm !
Không ngày nào ông ta không chửi mắng Ecban , có khi còn đánh chàng thậm tệ . Cuối cùng không chịu thêm được nữa , Ecban quyết định :
-Mình phải trốn khỏi thành phố này thôi !
Một đêm nọ Ecban bỏ đi chàng ngủ tạm trong một con đền ngoài thành phố , định sáng dậy sẽ đi tiếp . Nhưng trong mơ , chàng nghe nói có ai đó nói với chàng :
-Ecban hãy quay lại nơi con vừa bỏ đi . Công việc của con đang thuận lợi , chẳng bao lâu nữa con sẽ được hạnh phúc . Hãy gắng chịu thêm chút nữa .
Sáng dậy Ecban quay lại chỗ ông lão tốt bụng , lão đầu bếp vẫn tiếp tục hành hạ chàng . Một hôm , đang lúc lão chữi rũa và đánh đập chàng thì cô con gái ông chủ xuất hiện . Cô tên là Rôcxarê , ít hơn Ecban 2 tuổi . Cô trách lão đầu bếp :
-Sao ông nỡ đánh anh chàng tội nghiệp này như vậy ? Nếu ông còn đánh nữa tôi sẽ mách bố tôi , và ông sẽ bị đuổi việc .
Từ hôm đó lão càng ghét Ecban hơn , nhưng không dám đánh chàng nữa . Tuy nhiên lại xuất hiện thêm một tai hoạ nữa đối với chàng . Tai hoạ ấy thế này . Căn phòng nhỏ nơi chàng ngủ các tường có rất nhiều lỗ thủng . Đêm đêm , khi chàng tắt nến định ngủ thì căn phòng đầy chuột . Chúng chạy khắp nơi , bò lên cả tay chân chàng , làm chàng rất sợ không tài nào ngủ được . Thế là đêm chàng thức trắng , ngày chỉ nghĩ về chuột hai mắt do thiếu ngũ trở nên đỏ ngầu sưng húp .
Một hôm Rôcxrê thấy thế liền hỏi :
-Sao mắt anh đỏ thế , đêm không ngủ à ?
-Trong phòng nhiều chuột , tôi không ngủ được .
-Tôi có cách giúp anh chống lại lũ chuột , -Rôcxarê bảo chàng cô lấy ra từ túi ra một đồng tiền vàng , đưa cho Ecban :
-Ngày mai hãy ra chợ chọn mua một con mèo vừa ý và cho nó sống cùng phòng với anh . Sẽ chẳng thấy con chuột nào quấy rầy anh nữa !
Ecban làm đúng theo lời Rôcxarê dặn . Chàng ra chợ mua một con mèo con giống Ba Tư mang về nhà . Ngay đêm đầu tiên mèo đã bắt được ba bốn con chuột . Sau đó lũ chuột không con nào dám ló đầu vào phòng chàng nửa . Thế là Ecban có một người bạn mới tuyệt vời . Chàng và con mèo sống với nhau thật vui vẻ , thích thú , cho đến khi một người thuỷ thủ xuất hiện trong nhà
Người thuỷ thủ ấy mỗi năm một lần đến ngôi nhà này để mang đi tất cả những gì ông chủ, bà chủ , cô chủ và đầy tớ trong nhà muốn nhờ ông ta bán hộ ở nơi khác . Ông ta
cho tất cả lên tàu chở đi các nước xa xôi rồi mang tiền bán về cho mọi người . Ông ta chỉ giữ một phần nhỏ số lợi thu được
Khi người thuỷ thủ tới nhà , ông chủ cho gọi tất cả gia nhân đầy tớ tới phòng lớn và nói :
- Ai muốn nhờ bán cái gì , cứ mang đến cho người này !
Mọi người mang đến những thứ họ có . Rôcxarê nhận thấy Ecban vắng mặt . Cô si người gọi chàng đến hỏi :
- Ecban sao anh không đem đến cái gì cả ? Người thuỷ thủ này sẽ mang tiền bán được về cho anh
- Nhưng tôi không có gì bán ?-chàng đáp
- Thì hảy mang con mèo của anh tới
Ecban mang con mèo tới . Thấy thế , cả ông chủ và thuỷ thủ , tất cả những người có mặt đều cười vang , đùa giểu chàng : “Ồ ! cái này bán được giá lắm đấy !”
Người thủy thủ không muốn nhận con mèo , nhưng Rôcxarê nằng nặc van nài cha :
-Bố ơi , bố hãy bảo ông ấy nhận đi , chứ không tội nghiệp Ecban quá !
Vì Rôcxarê là cô con gái duy nhất nên được ông chủ vô cùng chiều chuộng . Ông đã yêu cầu người thuỷ thủ nhận bán hộ con mèo cho Ecban như con mong muốn .
Người thuỷ thủ chất hàng lên tàu và ngay hôm sau lên đường.
Còn Ecban thì lấy làm buồn khi phải chia tay với con mèo . Thêm vào đó , chàng lo sợ lũ chuột sẽ quay lại quấy phá chàng .
Rôcxarê biết Ecban đang buồn nhớ con mèo . Cô đưa cho chàng một số tiền gấp đôi lần trước và nói :
-Anh hãy mua một con mèo khác cho mình ! Ecban làm đúng như cô nói .
Thời gian nhanh chóng trôi qua , thấm thoát đã được mấy tháng , và rồi một ngày nọ , người ta sung sướng báo nhau biết tin chiếc thuyền của người thủy thủ kia đã về . Ông ta cho mời tất cả mọi người đến gian phòng lớn để nhận tiền . Ai cũng vui mừng , chỉ một mình Ecban xấu hổ không đến .
Người thuỷ thủ đưa mắt nhìn quanh và nói :
-Tất cả đều có mặt , chỉ riêng chủ nhân con mèo là không thấy đâu cả . Sao anh ta không đến ?

-Chắc anh ấy muốn cười diễu Ecban , -mọi người nghĩ bụng .
Chính Ecban cũng nghĩ thế và không muốn xuất hiện trước mặt ông ta . Người thuỷ thủ

đưa tiền cho tất cả , chỉ chừa lại Ecban . Ông ta lấy một túi lớn đầy đá quý và một túi đầy tiền vàng . Túi thứ ba đầy những đồng tiền bạc , một chiếc vòng gắn kim cương và một chiếc nhẫn ngọc .
-Tất cả những thứ này là của Ecban – ông ta nói .
Mọi người ngạc nhiên đến mức chẳng ai nói được lời nào . Ông chủ nhà lên tiếng hỏi :
-Không lẽ đây là tiền bán được một con mèo ?
-Vâng , - người thủy thủ đáp ,-hãy nghe tôi kể đây : khi tàu chúng tôi vừa ra tới biển thì bỗng có thổi ngựơc rất mạnh . Chúng tôi chẳng thể làm được gì khác ngoài việc để mặc con tàu muốn trôi đi đây thì đi . Cuối cùng chúng tôi dạt vào bờ biển một nước Châu Phi . Chúng tôi buộc phải thả neo lên bờ . Các thổ dân trông thấy tàu của chúng tôi liền tới báo cho thủ lĩnh của họ . Ông thủ lĩnh này rất thích người da trắng nên đã mời chúng tôi tới gặp . Chúng tôi được dẫn tới nhà ông ta .
-Các ông tới đây làm gì ?-ông ta hỏi
-Gió thổi làm tàu chúng tôi dạt vào đây , -chúng tôi đáp . Thế tàu các ông chở gì ?
-Chở đủ các thứ hàng có thể bán được .
Ông ta tỏ ý muốn xem hàng của chúng tôi , nhưng trước hết định chiêu đãi chúng tôi đã . Ông ta cho người trải khăn ăn và bê lên đủ các thứ ngon lành
Đang ăn , tôi ngạc nhiên khi thấy một bầy chuột chạy từ các góc vòng ra nhảy lên bàn ăn nhảy lên cả bát đĩa . Tôi hỏi :
-Nhiều chuột thế này làm sao các ông có thể ngồi yên mà ăn được ? Chúng tôi cũng đành bó tay nhưng biết làm gì với chúng !
Nghe thế , tôi bèn đề nghị :
-Chúng tôi có một con vật rất đẹp . Thấy nó lũ chuột sẽ bỏ chạy ngay lập tức .
Tôi cho người chạy vội xuống tàu đưa con mèo lên . Tới nơi con mèo liền trổ tài bắt chuột .Nó vồ được 3 ,4 con ,còn những con khác hoảng sợ bỏ chạy tán loạn . Sau đó nó đi bằng hai chân sau để ngồi xuống cạnh chúng tôi .
Ông thủ lĩnh kia thích con mèo đến mức đã đem tất cả chừng này tiền , bạc , châu báu để đổi lấy nó . Ngày hôm sau người da đen mua hết tất cả số hàng của chúng tôi có .Sau đó họ tiễn chúng tôi đi rất lưu luyến , và ai cũng vui mừng vì con mèo kỳ diệu .
Đúng là bây giờ Ecban đã tìm thấy hạnh phúc . Nhờ số vàng và đá quý kia , chàng trở nên giàu có , thậm chí còn hơn cả ông chủ . Một số gia nhân và đầy tớ nói nhỏ với ông chủ : “số tiền bạc ấy là của ông chủ mới đúng , vì con mèo được mua bằng tiền của ông chủ cơ mà !Nếu Rôcxarê không đưa tiền cho thì anh ta làm sao có được con mèo kia và trở nên giàu có như vậy ?
”hưởng .

Nhưng vốn là người công bằng , ông chủ đáp :
-Không , số tài sản ấy phải thuộc về anh ta . Đó là hạnh phúc mà anh ta đáng được

Còn Ecban thì nói :
-Công bằng mà xét thì tất cả thuộc về Rôcxarê mới đúng .
Sau đó Ecban xin phép ông chủ về nước đưa mẹ tới Casmia để sống chung với chàng

SỰ TÍCH OÁN THÙ GIỮA MÈO VÀ CHÓ
(Truyện cổ Pháp )
Hai vợ chồng nghèo nọ dựng một túp lều trên bờ sông . Một hôm đi làm về anh chồng bắt được chiếc nhẫn ở giữa đường . Tuy là chiếc nhẫn củ kỹ không đáng là bao nhưng anh ta vẫn cầm lấy đưa về nhà . Từ khi có chiếc nhẫn vợ chồng anh làm ăn ngày càng khấm khá . Chẳng bao lâu họ đã giàu có . Hai vợ chồng bảo nhau là sở dỹ họ gặp nhiều may mắn là nhờ có chiếc nhẫn và họ đã cất kỹ trong hòm khoá lại cẩn thận . Tiếng đồn về việc làm ăn khấm khá của hai vợ chồng cũng nhanh chóng lan rộng khắp nơi . Mọi người còn biết rằng nhờ có chiếc nhẫn phù hộ mà họ đã trở nên giàu có . Mọi người bạn nhà bên kia sông do ghen tị và tham lam đã lợi dụng lúc vợ chồng anh đi vắng sang lấy chiếc nhẫn thần . Từ ngày đó hai vợ chồng anh bắt đầu sa sút . Chó và mèo ở trong nhà cũng phải chịu cảnh đói kém và ngày càng gầy ốm vì thiếu ăn . Một hôm chó nói với mèo :

-Chúng ta không thể ngồi nhìn ông chủ của chúng ta ngày càng nghèo đói . Chúng ta phải tìm cách cứu chủ ,phải đi tìm lấy lại chiếc nhẫn thần , nếu không thì ông bà chủ và cả chúng ta cũng sẽ có ngày bị chết đói .
-Đúng thế – mèo nói –chúng ta phải đi lấy lại chiếc nhẫn thần , chắc hẵn kẻ cắp ở bên kia sông thôi .
Sau đó hai con vật bàn định kế hoạch qua sông . Chó để cho mèo ngồi trên lưng rồi bơi qua sông đi đến nhà tên ăn cắp . Sau khi quan sát tình hình , thấy vắng người trong nhà , chó và mèo rón rén đi vào bê một cái hòm trong đó có chiếc nhẫn thần ra ngoài nhà . Cả hai không biết làm cách nào để lấy chiếc nhẫn trong hòm ra được , mànếu bê cả hòm thì quá nặng , chắc chắn không thể bơi qua sông được .
Làm thế nào bây giờ ?-chó nói –cứ ngồi nhìn cái hòm mãi thế này mà thằng ăn cắp nó bắt gặp thì nhất định là bị mỗi đứa một gậy chết toi . Cần phải bắt một con chuột nào đó cho nó gặm cái hòm ra mà lấy chiếc nhẫn .
Thế là mèo đi rình bắt chuột rồi bắt chuột khoét hòm lấy được chiếc nhẫn và cưỡi lên lưng chó bơi qua sông về nhà . Về gần đến nhà mèo nảy ra ý định tranh công và quên mất anh bạn chó đã cùng mình vượt qua mọi nguy hiểm mới lấy được chiếc nhẫn . Mèo lấy đà nhảy từ lưng chó lên bờ chạy một mạch về đến nhà nhả chiếc nhẫn ra trước mặt chủ . Hai vợ chồng thấy mèo lấy được chiếc nhẫn thần về rất đỗi vui mừng . Hai người thay phiên nhau nâng niu , vuốt ve mèo rất âu yếm .
Vì mèo lấy đà nhảy lên bờ quá mạnh nên chó bị chìm nghĩm xuống đáy sông . Chó cố ngoilên bờ rồi chạy cho kịp mèo . Lát sau chó mới về đến nhà toàn thân dính đầy bùn và miệng thì thở hồng hộc . Chủ thấy vậy tưởng chó chỉ ham chạy chơi mà không giúp gì được cho mình nên cả hai vợ chồng cùng xúm nhau vừa đánh vừa chửi chó rất thậm tệ . Còn mèo thì lẽn vào bếp sưởi lửa và khoái chí nhìn chủ đánh chó .
Từ đó chó và mèo đã trở thành kẻ thù của nhau . Mỗi lần chó thấy mèo ở đâu là xông đến đuổi cắn mèo vì cái tội phản bạn của nó .

CON MÈO
(B.L. trên thế giới , có nhiều nhà văn viết lại hoặc phóng tác truyện loài vật , chuyện cổ tích . Con mèo được chú ý hơn nhiều . Dưới đây là một chuyện của nhà văn Anh R.Kiplin )


Ngày xưa , vào thời thượng cổ , tất cả đều là dả thú .
Chó là dả thú , ngựa là dả thú , bò là dả thú . Cả ba con vật cùng đi dạo trên con đường ẩm ướt trong khu rừng nhỏ . Tất cả súc vật ấy đều man rợ .
Nhưng man rợ nhất , chính là con mèo , mèo chỉ đi một mình , muốn đi đâu thì đi , không gì thúc đẩy hay ngăn cấm được . Mèo có tài đặc biệt là nó ở đâu nó cũng lọt vô được và ở đâu nó cũng trèo lên được .
Vào thời đại , dĩ nhiên nam giới hãy vẫn còn mang rợ . Ôi ! đàn ông mà man rợ thì kinh khủng quá !!! Nhưng từ ngày làm bạn với phái nữ thì nam giới bỏ được tánh hung bạo , dã man , nhiễm được tính thuần phục .
Người nữ cho người nam biết rằng : “Phái nữ không ưa cử chỉ man rợ của phái nam ”
Để có nơi trú ẩn và nghỉ ngơi , người nữ xếp dọn cho mình một hang đá đẹp đẽ , khô ráo thay vì một đống lá ẩm ướt , hôi xì .

Người nữ đem rắc cát trắng lên nền đất và đốt một đống lửa ấm áp ở cuối hang . Người nữ đem treo một tấm da ngựa , đuôi ở dưới , ngay trước cửa ra vào và dặn người nam rằng :
-Ông ơi , khi vào hang , ông chùi sạch chân nhé ! Chúng ta xây tổ ấm nơi đây .
Đêm đó , hai vợ chồng ăn thịt cừu rừng nướng trên hòn đá nóng , thêm hương bằng hàng rừng và hồ tiêu rừng , rồi ăn thêm thịt vịt rừng và hạnh nhân rừng .
Người chồng rất hài lòng , ngủ ngon lành trên lửa ấm . Người vợ vẫn thức ngồi chải đầu
, thỉnh thoảng bỏ củi vào lò sưởi . Người nữ thức khuya , dậy sớm vất vả cho chồng .
Đằng kia , trong rừng còn ướt , các dã thú họp nhau lại , trố mắt trông ánh lửa và hỏi nhau rằng : “Cái sáng ấy là cái gì ?”
Ngựa rừng liền đập chân trước xuống đất mà hí rằng :
-Hỡi các bạn và thù của tôi ! Tại sao người nam và người nữ lại đốt lửa trong hang đá . Cái đó có ảnh hưởng tai hại gì đến cuộc sống của chúng ta không ?
Chó rừng liền hếch mũi lên , hít mạnh hương thơm thịt cừu nướng mà bảo rằng :
-Tôi sẽ vào coi ! Tôi tin chắc có món ăn ngon lành . Chị mèo đi với tôi nhé ! Mèo đáp :
-Không đâu . Tôi là mèo , là tự ý muốn đi đâu thì đi , chẳng ai quyến rũ được tôi .
Liền đó chó rừng chạy đi nước kiệu và mẹo cũng bước nhẹ nhàng đuổi theo chó rừng . Khi chó rừng tới cửa hang , nó lấy mõm nhấc tấm da ngựa rừng lên , đánh hơi , hít mạnh hương thơm của thịt cừu nướng và hỏi :
-Hỡi vợ kẽ thù của tôi ! Mùi gì thơm toả khắp rừng thế ? Bà mẹ liền lấy một cái xương cho chó rừng mà rằng :
-Đứa con man rợ của rừng man rợ ơi , hãy nếm thử miếng xương này rồi sẽ biết . Chó rừng liền gặm xương cừu nướng và thấy ngon nhất từ xưa tới nay . Nó nói :
-Hỡi kẻ thù của tôi ơi , cho tôi thêm cái xương nữa . Bà vợ đáp :
-Đứa con man rợ của rừng man rợ ơi , hãy giúp chồng tôi bằng cách này : ban ngày thì đi săn cùng chồng tôi , ban đêm thì giữ nhà . Làm được vậy thì ta sẽ cho mi ăn tất cả xương nào mà mi muốn .
Tức khắc , chó rừng ưng thuận , liền vào hang đá , bò sát đất , đặt đầu nó lên đầu gối bà chủ mà rằng :
-Hỡi bà bạn ơi , tôi sẽ giúp ông : ban ngày tôi đi săn , ban đêm tôi giữ hang đá . Thế là chó rừng đã thành chó nhà .
Con mèo nghe rõ đầu đuôi , lắc đầu mà than rằng :
-Hừ ! Con chó rừng thật là ngu ngốc ! NGU NHƯ CHÓ !
Rồi mèo trở về rừng man rợ , một mình tản bộ trên con đường ẩm ướt , vừa đi vừa ve vẩy cái đuôi , khoái chí .
Đêm sau , bà vợ đi cắt cỏ xanh , buộc từng bó lớn xếp trên bụi cỏ ngoài cửa hang , rồi đem về phơi sấy trước đống lửa . Công việc này làm toả hương thơm của cỏ khô ra khắp bốn phương .Xong bà vợ ngồi ngoài cửa hang đá và chăm chú kết một sợi dây da .
Đàng kia trong rừng man rợ , tất cả dã thú hỏi nhau vì lý do nào mà chó rừng biệt dạng không thấy trở về . Cuối cùng ngựa rừng dậm chân xuống đất mà hí rằng :
Tôi đi coi . Chị mèo theo tôi nhé ! Mèo lại đáp :
-Không đâu . Tôi là mèo , là tự ý muốn đi đâu thì đi , chẳng ai quýên rũ được tôi
Tuy vậy mèo lại lẳng lặng theo gót ngựa rừng tiến bước nhẹ nhàng , rồi lại nấp mình trong kẽ đá , lắng tai nghe ….
Khi ngựa rừng tới gần cửa hang thì liền cất tiếng :
-Hỡi vợ kẻ thù của tôi ơi , chó rừng đâu rồi ? Bà vợ đáp :
-Đứa con man rợ của rừng man rợ ơi , mi đến đây không phải để kiếm chó rừng mà thực chất để kiếm cỏ khô . Có phải mi đánh hơi thấy thơm tho lắm không ?
Ngựa rừng đáp :
-Vậy bà cho tôi nếm cỏ khô đi ! Bà vợ nói tiếp :
- Đứa con man rợ của rừng man rợ ơi , hãy cúi đầu xuống ! như vậy mỗi ngày mi được ăn cỏ thơm 3 lần
Ngựa rừng cúi đầu tòng phục . Bà chủ liền buộc quanh cổ ngựa sợi dây da vừa kết xong . Ngựa rừng thổi phì phì lên chân bà chủ và nói :
-Hỡi bà chủ , vì cỏ lạ này , tôi sẽ làm nô bộc cho bà
Vậy là ngựa rừng đãbiến thành ngựa nhà
Con mèo nghe đến đấy , lắc đầu , chê bai :
-Đồ ngựa ! thật là ngu ngốc !NGU NHƯ NGỰA !
Rồi mèo trở về rừng , một mình tản bộ , vừa đi vừa ve vẩy cái đuôi , khóai chí .
Ngày hôm sau , bò cái rừng tới hang đá . Con mèo cũng theo sau , vẫn ẩn nấp kín đáo như trước . Rồi mọi việc đêm trước lại diễn ra . Con mèo cũng lại sĩ vả bò cái rừng bằng câu : “Đồ bò !Thật là ngu ngốc !NGU NHƯ BÒ !” sau khi bò cái hứa đổi sữa của nó để lấy cỏ khô của bà chủ .
Xong , mèo lại trở về rừng man rợ , một mình lững thững đi trong đêm khuya , đuôi ve vẫy hãnh diện , thảnh thơi .
Đêm sau , mèo chờ thêm còn có dã thú nào tới hang đó nữa không .Nhưng , không thú vật nào đi trên đường ẩm ướt , lạnh lùng của rừng hoang cả .
Mèo bèn một mình tới hang đá và thấy bà chủ đang vắt sữa bò cái . Mèo thấy rõ ánh lữa hồng ấm áp , vui vẻ trong hang đá . Mèo ngửi thấy mùi sữa nóng và trắng , rất ngon làng . Mèo hỏi :
-Hỡi người nữ thù địch của tôi ơi . Bò cái rừng đâu rồi ? Bà vợ cười đáp :
- Đứa con man rợ của rừng man rợ ơi, mi hãy trở về rừng đi , mi chỉ thích cô đơn ! Mi không muốn trở thành bạn hữu hay nô bộc , vậy thì hãy đi đâu thì đi , lảm nhãm ở đó mà làm gì ?
Buồn buồn , mèo đáp :
-Tự Hậu , tôi không vô hang đá ư ? tôi không được ngồi bên ánh lửa ấm trong những đêm đông buốt giá ư ? Tôi không được uống sữa bò nóng nữa ư ?
Bà chủ trả lời :
- Nào chúng ta hãy thoả thuận với nhau . Nếu ta khen mèo một lần thì mèo được vào cái hang này
Mèo liền ngắt :
- Nếu bà khen tôi hai lần thì sao ?
-Khó lắm con ạ ! Cái đó chắc không bao giờ xảy ra đâu ? Tuy nhiên , nếu trong muôn một con được khen tiếng thứ hai thì con được ngồi cạnh lửa ấm
-Nếu tôi được khen ba lần
Thật là hão huỳên , làm gì có chuyện đó . Tuy nhiên , nếu được ta khen ba câu , suốt ngày con có thể uống sữa bò mỗi ngày ba bữa .
Hôm sau , mèo nấp ngoài hang đá suốt đêm . Chờ đợi , trong khi bà chủ làm cơm , đứa con của bà khóc ầm lên và cản trở công việc của bà .
Bà bèn đặt đứa bé ngoài cửa hang và cho nó một nắm sỏi để chơi , nhưng đứa bé vẫn khóc hoài . Lúc đó , mèo đưa bàn chân trước mềm mại cọ vào má đứa bé . Bé liền mĩm cười , mèo liền cọ sát mình vào đầu gối mũm mĩm của đứa bé , lấy đuôi quệt nhẹ dưới cằm mập mạp của nó . Bé bật cười sặc sặc , khoái chí .
Bà chủ mĩm cười , không kìm nỗi tiếng khen :
-Mèo giỏi thật đấy ! Đã giỗ được con tôi. Mèo nói :
-Thưa bà , bà đã khen tôi lần thứ nhất .
Được một lát , bé lại buồn nên lại khóc , đạp chân giẫy giụa , tái người đi
Lúc đó , mèo thấy cuộn chỉ rơi trên mặt đất , liền chạy tới , chân trước hất mạnh cuộn chỉ
. Mèo nhào lộn tung cuốn chỉ qua vai , lại đuổi theo , chận lại bằng hai chân trước . Mèo làm bộ như bỏ rơi , bỗng lại nhào vô …….Bé phì cười, tiếng to như lúc bé khóc , bé vội ôm mèo vào lòng
. Mèo bắt đầu meo ! meo ! dịu hiền , khẽ ru cho đến lúc bé ngũ yên .
Trước cảnh đó , không một bà mẹ nào mà lại không hài lòng . Bà nói :
- Mèo ru bé khéo quá ! Mèo nhanh nhẩu
-Thưa bà , bà vừa khen tôi lần thứ hai .
Bữa sau một chú chuột nhắt chạy qua hang đá , mèo chỉ nhảy một bước là đã vồ được và giết chết chuột .
Bà chủ không thể yên lặng :
-Ngàn lần cảm ơn mèo
-Ơn với nghĩa gì ? Điều hệ trọng chính là việc này : bà đã khen tôi ba lần ooo
Rồi từ ngày đó , mèo đã thành gia súc , được ngủ bên ánh lửa ấm cúng ở cuối hang và làm nghề bắt chuột . Mèo rất nhã nhặn với con nít , nếu con nít không kéo đuôi nó .
Nhưng đêm đến , lúc trăng về , tánh man rợ của nó lại trở về với nó . Nó đi lang thang một mình . Đi mèo chuột dọc theo bờ tường dười lùm cây thơ mộng hay trên các nóc nhà để tắm ánh trăng dịu hiền . Đôi khi thấy hứng thú , nó gọi nhau eo éo hoặc phun phì phì ghê rợn giữa đêm khuya thanh vắng
NGUYỄN VĂN MỨT

Up
Down

Copyright © 2007 TreToday.net